PTLT-01.jpg

Thế giới liên tục chuyển mình, đẩy con người vào yêu cầu tìm ra một trật tự mới – trật tự của sự hỗn loạn.

Trong thế giới phân mảnh nhưng tồn tại những kết cấu chặt chẽ, niềm tin trở thành một nền tảng, là sự dẫn dắt và định hướng để người ta không lạc lối. Vấn đề đặt ra ở đây là tin vào điều gì? Nhất là khi chúng ta đã chịu đựng quá nhiều sự đớn đau khi những hình mẫu lãnh đạo trước đó sụp đổ trong giai đoạn khủng hoảng.

Niềm tin trước hết nên bắt đầu chính bản thân chúng ta. Mỗi người cần là lãnh đạo của chính mình. Khả năng lãnh đạo của con người không phải là một tài năng thiên bẩm, nó hoàn toàn là một khả năng có thể tạo dựng. Việc tạo dựng khả năng này sẽ có, khi bạn thỏa mãn 2 yếu tố, (1) quản trị bản thân, (2) quản trị kẻ khác.

Capture3.PNG

Ảnh : Võ Tấn Phượng Hồng

Quản trị bản thân

Công cụ để hiểu bản thân mình

Quản trị bản thân không phải là việc đưa bản thân vào một lối sống nghiêm ngặt. Bạn cứ ăn cái gì bạn muốn (nhưng nhớ là cái gì nhiều cũng không tốt). Sự quản trị bản thân là kiểm soát chính mình chứ không phải là kiềm chế chính mình. Để có thể quản trị, trước nhất là hiểu rằng - “tôi là ai?”.

Đa phần, mọi khổ đau trong đời sống con người đến từ sự bất an, và vô tri về chính mình. Chúng ta khao khát một sự thấu hiểu, xác tín, tôn trọng, giúp đỡ từ kẻ khác. Nghịch lý thay, lại loay hoay với chính những mong đợi của chính mình. Biết về mình chính là bước đầu tiên để giúp người khác hiểu về bản thân mình. Những công cụ có thể hỗ trợ bạn trong việc hiểu chính mình (critics yourself) là: tự soi chiếu chính mình; nhận những lời góp ý từ người chúng ta tin tưởng; hiểu được điểm mạnh, điểm yếu của bản thân để tự cải thiện. Thử liệt kê ra 3 điểm mạnh, 3 điểm yếu của mình. Nếu trong đầu bạn là một khoảng trống, không sao, ngồi xuống, bình tâm và thử suy nghĩ thật sâu để tìm ra. Con người thường dễ biết những điều mình không giỏi hơn, bởi lẽ việc tìm ra điểm mạnh cần phải có sự xác tín (đến từ cộng đồng, xã hội, qua tương tác). Chúng ta luôn luôn dễ đắm mình vào những thất bại và tự ti về những điểm yếu, tuy nhiên hãy tập những thói quen nhìn vào thành tựu ngắn hạn và phân tích những lí do tôi làm được chuyện đó.

Capture4.PNG

Ảnh : Võ Tấn Phượng Hồng

Tôi có gì hơn người ta?

Thử ngẫm câu chuyện sau: Anh Đăng Khoa cho rằng bản thân có những đặc điểm của một người Châu Á điển hình trên đất Mỹ. Giỏi toán ư? Có hàng ngàn người khác giỏi hơn anh. Chăm chỉ ư? Bất kì một người nào cũng chăm chỉ để giữ cho mình một vị trí ở Silicon Valley. Vậy, điều gì làm anh thực sự nổi bật, hay chính xác hơn tổ hợp nào từ những điểm mạnh – yếu đã tạo ra anh?

Câu trả lời có rất nhiều phiên bản, điều khiến anh nổi bật lại chính là khả năng tạo ra không khí tích cực trong nhóm – điều mà chỉ khi cấp trên nhận xét anh mới nhận ra. Nhưng tất nhiên, sự tích cực không phải là điều kiện cần, chính quá trình tự soi chiếu và cho phép bản thân có không gian để phát triển ngay cả khi gặp trở ngại, mới là điều kiện đủ - khiến anh trở thành anh hiện tại.

Capture5.PNG

Ảnh : Võ Tấn Phượng Hồng

Hiểu mình rồi, vậy thì sao nữa?

Powered by Fruition